Hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng trao đổi, giao lưu và chia sẻ về kiến thức SEO.

Nơi đó chủ yếu là tứ hợp viện kiểu cổ xưa

Thảo luận trong 'Rao vặt miền nam' bắt đầu bởi hoangtuan, 14/12/16.

  1. hoangtuan
    Offline

    hoangtuan New Member
    • 6/11

    Bài viết:
    81
    Dĩ nhiên, Giang Đào và Phương Nghiên không thể đi bán bánh bao được, nhưng Giang Đào vẫn thuê một căn phòng ngoài cổng Tây.

    Nơi đó chủ yếu là tứ hợp viện kiểu cổ xưa, đã có nhiều năm tuổi, mái ngói liền kề, một khoảng không gian trống ở giữa sân gọi là giếng trời.

    Trước và sau giải phóng, nơi đây từng là chốn cư ngụ của nhiều gia đình thế gia vọng tộc, tuy điều kiện ngày nay đã giảm sút đi nhiều, nhưng cũng đủ khắc ghi rêu phong lịch sử.

    Xen giữa những mảnh sân trong là hẻm nhỏ, đến nay đã tập trung nhiều dân tỉnh lẻ đến Bắc Kinh kiếm kế sinh nhai, đa phần giống như đôi vợ chồng bán bánh bao ngoài cổng Tây. Sinh viên đại học X sau khi tốt nghiệp không mấy ai ra đây thuê nhà. Ngày đó, Giang Đào dọn tới nơi ở mới, Phương Nghiên giúp anh bài trí nhà cửa, trải những thứ đồ như là ga giường do cô đem tới.

    Xem thêm: Kinh nghiệm mua sách online

    Ga giường lẫn vỏ chăn đi liền một bộ, in cùng màu sắc hoa văn, và thoảng mùi hương đặc biệt chỉ có ở những vật dụng còn mới. Gian phòng chật chội, tối tăm, chỉ có một ô cửa sổ bé tí, để lọt mấy tia nắng trời. Khi đã sắp xếp xong xuôi, Giang Đào mới đảo mắt ngắm nghía căn phòng, đoạn cười bảo Phương Nghiên:

    - Cả căn nhà này, được mỗi đồ đạc em mang tới là đẹp, bộ ga giường này chắc còn đắt hơn cả giá thuê nhà mất. Mãi mà không tìm được việc làm thích hợp, Giang Đào bèn tiếp tục công việc gia sư. Nhưng cũng không thể dựa vào đồng lương gia sư để duy trì cuộc sống lâu dài được, anh bèn nhận việc tại một công ty nhỏ.

    Lương ở đó rất thấp, mà lại không có phúc lợi, tăng ca là chuyện cơm Chúng ta đã ước hẹn cùng nhau bữa hằng ngày, được về lúc chín giờ đã là sớm sủa lắm rồi, thậm chí không có cả bữa ăn tăng ca. Giang Đào sợ muộn, không bắt kịp xe bus, bèn mua lại một chiếc xe đạp cũ mà một người bạn sau khi ra trường chuẩn bị quẳng đi, để hằng ngày hai lượt đi về trên chiếc xe cà tàng.

    Chỉ cần nghe tiếng chuông leng keng vang vọng, là Phương Nghiên biết ngay Giang Đào đã về tới nhà. Trên người anh vẫn là chiếc áo phông trường phát, mà anh đã mặc trong lần gặp gỡ đầu tiên giữa họ. Có điều, so với dạo mới quen, chắc bởi vóc dáng anh gầy rộc đi, khiến chiếc áo trở nên lùng bùng hơn nhiều, mặc lên người mà rộng thùng thình.

    Ngày nào cũng vậy, Giang Đào đạp xe đi làm từ sáng sớm tinh mơ, đến tờ mờ tối mới trở về nhà, da dẻ cháy sạm, cả người đen đúa. Những chỉ cần về nhà gặp Phương Nghiên là trên khuôn mặt anh tức khắc nở nụ cười rạng rỡ niềm vui, hàm răng trắng bóc càng tố cáo làn da đen sạm.

    Trông anh vừa huýt sáo, vừa đun nước nấu mì mà Phương Nghiên không sao nén được nỗi xót xa trong lòng.
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)