Hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng trao đổi, giao lưu và chia sẻ về kiến thức SEO.

Lan lăng vương (tập 2)

Thảo luận trong 'Rao vặt miền nam' bắt đầu bởi hoangtuan, 21/7/16.

  1. hoangtuan
    Offline

    hoangtuan New Member
    • 6/11

    Bài viết:
    81
    Từ sau khi được Nguyên Thị coi trọng, địa vị của tôi ở trong phủ được nâng cao ít nhiều, sáng nào cũng có người tới chào hỏi và chải đầu cho tôi. Tiểu Điệp đưa tôi một chiếc khăn ấm, nói:
    "Tiểu thư lau mặt đi!". Lúc này tôi mới phát hiện ra, chỉ vì mải nhớ tới cảnh tượng quỷ dị ấy mà mồ hôi đã lấm tấm khắp trán. Tôi đúng là nhát gan thật. Nhận chiếc khăn, tôi hít sâu một hơi, thầm giễu cợt mình. Tiểu Điệp do dự giây lát rồi nói:
    "Tiểu thư, Tể tướng đại nhân sai người tới triệu kiến tiểu thư qua đó."
    Nói rồi, trên mặt nàng ta lộ ra một vẻ khó xử, cuối cùng không nhịn được, lại nói tiếp: "Nghe nói là Tư Không đại nhân xin Tể tướng đại nhân cho từ chức, định đưa tiểu thư về Tư Không phủ. Nhưng Tể tướng đại nhân lại đòi ngài… đòi ngài phải đích thân đi đón Nhan cô nương."
    "Vậy sao?". Tôi khựng lại, đầu óc lập tức quay mòng mòng. Vũ Văn Dung đi cầu thân thì chắc không thể đưa tôi đi cùng được, đúng là một cơ hội bỏ trốn tuyệt vời. Nhớ lại ánh mắt ngược đãi áp bức của Vũ Văn Dung hôm qua khi ôm tôi, tôi lại hơi sợ, nghĩ bụng cuối cùng mình cũng rời khỏi chàng ta rồi. Bất giác môi tôi nhếch lên thành nụ cười: "Tốt quá! Cuối cùng ta cũng có thể rời khỏi Tể tướng phủ". Nhưng nghĩ lại, Thanh Loan Kính vẫn chưa biết tông tích, nếu tôi đi rồi thì chẳng phải sẽ bỏ qua sứ mệnh của Đoạn Mộc gia sao? Trong lòng thấy hơi khó xử, lông mày tôi cau tít lại.
    Tiểu Điệp ngơ ngác trước sự thay đổi liên tục của tôi, còn tưởng tôi bị kích động nên thần kinh rối loạn, thận trọng hỏi:
    "Tiểu thư, người không sao chứ?"
    Tôi lắc đầu, đưa mắt nhìn mấy thị nữ đứng sau lưng nàng ta, trong tay họ đều bê đĩa bạc, đứng thành hàng ngay ngắn bên giường. Tôi ngồi xuống trước bàn trang điểm, tôi trong chiếc gương đồng trông thật tiều tụy, sắc mặt nhợt nhạt chẳng chút huyết sắc, chỉ có đôi mắt là vẫn sáng long lanh, đen trắng rõ ràng, dường như đang ánh lên một tia sáng không chịu khuất phục.
    Ở chính đường phía Tây, Vũ Văn Hộ và Nguyên Thị ngồi chính vị, Vũ Văn Dung ngồi bên trái. Nhìn từ xa, ba người đều đang cười nói vui vẻ, người không biết e rằng còn tưởng đây là một cảnh tượng vô cùng đầm ấm. Nhưng có ai biết rằng, đêm qua Nguyên Thị còn phái người tìm tôi tới hỏi chuyện, định moi từ miệng tôi mọi thông tin liên quan tới Vũ Văn Dung. Với tài trí và dã tâm của chàng, chỉ cần có chút manh động, có lẽ Tể tướng Vũ Văn Hộ cũng sẽ lập tức hành động. Nhưng Nguyên Thị không hề biết rằng cái sự thực mà tôi nói đó, thật ra đã được tôi "xử lý". Tuy rằng Vũ Văn Dung không hứa hẹn với tôi điều gì, nhưng tôi cũng không cần phải hại chàng.
    Xem thêm: mua sách trực tuyến
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)