Hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng trao đổi, giao lưu và chia sẻ về kiến thức SEO.

Giả định này nghe cũng có vẻ đúng

Thảo luận trong 'Rao vặt miền nam' bắt đầu bởi hoangtuan, 25/11/16.

  1. hoangtuan
    Offline

    hoangtuan New Member
    • 6/11

    Bài viết:
    81
    Thế sao em lại nghĩ khác?”

    “Em có nghĩ khác đâu. Em chỉ nghĩ có lẽ sẽ nhìn thấy Pete qua cửa sổ, và có thể báo với mấy chú chữa cháy khi họ đến.”

    “Rồi em thấy cậu ấy nằm ngay trên đất.”

    Anders nói.

    “Ngay ngoài cửa phòng?” “Vâng.”

    “Và một mình em mang cậu bé đi cả quãng đường về đây, về chỗ cả nhóm?”

    “Dạ. Cậu ta cũng đâu có nặng gì.”

    Tôi nói.

    “Hoặc cũng có thể là do em cảm thấy không nặng, vì chất adrenaline”.

    “Em cho chúng tôi số nhé.”

    Ericson nói.

    “Phòng khi có chuyện cần hỏi thêm.” Tôi cho họ số điện thoại di động của Chloe. Họ đã biết tôi sống và học ở đâu rồi nên ngần ngại không cho số thì cũng chẳng ích gì.

    “Cảm ơn em đã hợp tác.” Anders nói. “Chúng tôi sẽ liên lạc sau.” Rồi cả hai thám tử quay người rời đi.

    “À còn một điều nữa,” Anders quay lại nói, “tôi có hỏi nhân viên quầy bar ở Phoenix.

    Không ai nhớ là đêm qua em có trình diễn gì ở đó.”

    Tôi cố gắng tỏ ra bình thường. Không biết cô ta có làm chuyện đó thật không?

    Không đâu. Chỉ là giả đò kiểm tra mình thôi. “Đâu phải ở Phoenix,” tôi nói, “em ở Potbelly mà.”

    “À thì ra là vậy.”

    Cô nói, tỏ ra không ngạc nhiên gì. “Thôi cảm ơn em lần nữa nhé.”

    Hai người biến mất vào trong đám đông, miệng thầm thì gì đó với nhau. Có lẽ họ đang nói về tôi. Mà cũng có thể họ chỉ muốn tôi nghĩ vậy.

    Cô hiệu trưởng thông báo rằng trường hiện giờ không an toàn và phải mất 6 đến 10 tiếng nữa khí ga mới tan hết.

    Giờ thì danh sách học sinh đã kiểm tra xong, chúng tôi phải tự học ở nhà buổi chiều. Mà nhìn thái độ của cô thì biết rằng điều đó có nghĩa là cho phép nghỉ cả ngày.

    “Cô không buộc các em không được nói chuyện này trên truyền thông,” cô nói thêm, “nhưng cô thật sự không mong điều đó. Đến khi nào mà ta chưa biết rõ chuyện gì xảy ra ở đây, bất kỳ điều gì các em nói cũng có thể khiến người ta hiểu sai, và cô không muốn thấy em nào lố lăng trên truyền hình quốc gia cả.”

    Xem thêm: Bài Học Phần Lan 2.0

    Cô nhoài người lên phía trước. “Hãy nghĩ thử xem việc đó xấu hổ đến thế nào.” Sợ bị xấu hổ là một động cơ mạnh mẽ. Không cần nói với lũ trẻ rằng tóc tai hay trang phục của chúng luộm thuộm quá, cảnh báo này còn hiệu quả hơn tất cả những gì cô hiệu trưởng đã nói.

    Được cảnh báo đúng lúc, các học sinh tản đi mà không trả lời gì với những lời kêu gọi của giới báo chí. Một số học sinh trẻ hơn đã lấy điện thoại ra gọi cho bố mẹ.

    Số khác ùa về bãi đậu xe bus, chí chóe nhau về việc nên đi trung tâm mua sắm nào và ngấu nghiến ở chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh nào khi ra khỏi trường. Gần như ai cũng quên mất vụ tấn công rồi.
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)