Hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng trao đổi, giao lưu và chia sẻ về kiến thức SEO.

Cũng người đàn ông đó

Thảo luận trong 'Rao vặt miền nam' bắt đầu bởi hoangtuan, 25/11/16.

  1. hoangtuan
    Offline

    hoangtuan New Member
    • 6/11

    Bài viết:
    81
    Cũng người đàn ông đó, giờ thì mang đồ bịt tai đang nhắm bắn bằng một ống rất lớn.

    Tôi chỉ có thể đọc được dòng chữ “khẩu pháo bắn âm thanh” ở bên cạnh mà thôi.

    Khi người đàn ông kéo cái cần ở phía trên, khẩu pháo bắn ra một âm thanh inh tai giống như tiếng cưa gỗ mà đem cưa sắt vậy. “Không.”

    Tôi nói, trong lòng thầm nghĩ không hiểu sao mấy viên cảnh sát lại nghĩ những gã khủng bố lại xài cái loại vũ khí kì cục này. “Họ xài súng liên thanh Remington.”

    Anders nhướn mày.

    “Em biết súng của họ à.”

    “Ba em làm trong bộ quốc phòng mà”.

    “Thế ba em có khẩu này à?”

    “Em không nghĩ ba có đâu.”

    “Thế ba em có khẩu súng nào không?”

    “Sao giờ lại nói chuyện về ba em thế?” Anders nhún vai rồi cất máy tính bảng đi. “Tò mò thôi mà.

    Họ còn mang gì nữa không?” “Em chỉ thấy được vậy.”

    Thám tử Ericson hỏi: “Còn lựu đạn thì sao?” Trong khi vẫn nhìn chằm chằm lên bầu trời.

    Ông nói giọng như Stephen Hawking, một giọng nói chẳng biểu lộ chút tình cảm nào. Lựu đạn hóa học trên sàn thì làm sao nhìn thấy được từ bên ngoài cửa sổ.

    “Không, cháu chỉ thấy được vậy.” Tôi nói. “Nhưng cháu không nhìn rõ được họ đeo thứ gì bên thắt lưng.”

    “Thế còn dấu hiệu nhận diện nào khác không?” Anders hỏi.

    “Như trên quần áo hay trên da của họ?”. “À khi chiếc trực thăng bay đi, có một người đã gỡ mặt nạ ra và em thấy gã có xăm quanh cổ đó.” “Hình xăm kiểu gì?” “Xa quá em không thấy được.

    Xem thêm: Cùng Nắm Tay Cha Nào Ta Khôn Lớn

    Kiểu như một hình gì đó, màu tối, chạy từ đây đến đây này.” Tôi chỉ vào những điểm trên cổ họng mình. “Thế sao mà em lại thấy được họ trong khi không ai thấy cả thế?” “Thì em ở phía bên kia trường mà. Ở khúc này nè.”

    Tôi chỉ.

    “Ở chỗ em cứu được Peter đó hả?”

    “Pete chứ.

    Dạ đúng vậy đó.”

    “Và em biết Pete ở đó là vì…”

    Cô tra máy tính rồi nói tiếp

    “Henrietta nói cho em biết à?”

    “Bạn ấy nói không tìm được Pete.

    Em không biết Pete ở đâu cho đến khi tìm được cậu ấy.

    “Sao Henrietta không tự mình đi tìm?” Cứ nói dối mãi thế này khiến tôi sợ mình bị lộ mất.

    “Chị phải hỏi bạn ấy chứ.”

    Tôi nói.

    “Lúc đó Henrietta sợ lắm.

    Có lẽ bạn ấy nghĩ Pete còn ở bên trong, ở chỗ mà chúng em không đến được.”
     

Chia sẻ trang này

Thành viên đang xem bài viết (Users: 0, Guests: 0)