Thầy liếc sang bên và tôi nhận ra một nữ cảnh sát quen thuộc đang đứng gần đó. Cô nhìn tôi và tôi cũng nhìn cô. Nếu ở thành phố khác làm gì có chuyện cảnh sát tuần tra lại đi điều tra vụ những kẻ khủng bố tấn công. Nhưng tôi lại sống ở thủ đô, mà ở thủ đô thì cảnh sát địa phương cũng là cảnh sát liên bang. May thật. “Chloe Zimetski.” Cô nói. “Cô nhớ tốt thật đấy.” Tôi nói. Những lời này nghe có vẻ thân thiện, tôi nghĩ vậy. “Cô là thám tử Anders.” Cô vừa nói xắn tay chiếc áo gió màu xanh nước biển của mình. Xem thêm: Em Đồng Ý Ly Hôn “Còn đây là thám tử Ericson.” Viên cảnh sát kia trong cứ như pho tượng một chính trị gia - trông to lớn hơn ngoài đời nhưng không chắc có khỏe mạnh thật không. Dưới sống mũi cháy nắng, cằm ông nhô ra như mũi của một chiếc nhà thuyền. Ông không nhìn tôi mà cứ nhìn chăm chăm lên bầu trời làm như ông đang chờ chiếc trực thăng bay trở lại vậy. “Vụ hát hò thế nào rồi?” Anders hỏi, nghe giọng thì có vẻ cô chỉ hỏi cho có lệ vậy thôi. Tôi nhún vai. “Từ lúc gặp cô đêm qua đến giờ em đã làm gì được đâu.” Thầy Fresner nhướn mày nhìn tôi. Anders nói với thầy: “Cảm ơn thầy nhé. Nếu cần gì chúng tôi sẽ gọi.” Thầy gật đầu, rồi quay lại với đám học sinh đang ồn ào đằng kia. Anders đang tìm gì đó trên chiếc máy tính bảng của cô. Có lẽ là địa chỉ và số giấy phép lái xe của tôi. “Thế là,” cô nói, “em đã nói chuyện với những kẻ khủng bố à.” “Hả? Đâu có. Em chỉ nhìn thấy họ thôi.” “Nhưng em có nghe họ nói chuyện, đúng không?” Gì cơ. Nghe qua cửa kính trong khi còi thì cứ hú á? Làm sao mà nghe được. “Không,” tôi nói, “em chỉ nhìn thấy họ thôi.” Anders chống một tay vào hông. “À xin lỗi em. Chắc tôi hiểu lầm. Em có thể cho tôi biết họ trông ra sao không?” “Họ mang mặt nạ phòng hơi ga, và cả găng tay nữa. Đồ họ toàn màu đen thôi. Ai cũng có vũ khí hết.” Thám tử Ericson đưa cho Anders một chiếc máy tính bảng, rồi cô đưa cho tôi. Trên màn hình, một người đàn ông trợn tròn mắt đang đứng ở đàng xa. Một khẩu súng phóng điện đang nã vào một tấm bia. “Họ có xài thứ này không?” Anders hỏi. Tôi lắc đầu. Cô vuốt màn hình. “Còn thứ này?”